Khi nào thì một dân tộc xem như đã mất nước?

40
Tác giả Song Chi
- Quảng Cáo -

Song Chi – RFA

Thứ Sáu, 09/01/2017  – Viết nhân ngày 2.9

Khi nào thì một dân tộc xem như đã mất nước?

Khi độc lập về chủ quyền, sự toàn vẹn lãnh thổ lãnh hải bị xâm phạm thường xuyên mà nhà cầm quyền của nước đó chả dám phản ứng gì.

- Quảng Cáo -

Khi những người lãnh đạo cao nhất quỵ lụy, coi kẻ thù là thầy, là bạn, còn nhân dân lả kẻ thù.

Khi các quan chức từ trên xuống dưới bắt tay hợp tác với giặc, mở toang cửa cho giặc vào thuê đất dài hạn khắp nơi từ Nam ra Bắc, rước giặc vào nhà làm ăn, xả rác, gây ô nhiễm môi trường và gây ra đủ mọi tác hại lâu dài cho đất nước, dân tộc.

Khi các quan chức từ trên xuống dưới chỉ biết chạy theo chức tước và tiền, chỉ biết vơ vét, chụp giựt cho đầy túi tham, bất chấp hậu quả gây ra cho đất nước, nhân dân.

Khi người dân chỉ biết chịu đựng, và chỉ biết lo làm ăn để vun vén cho bản thân và gia đình, chuyện chính trị, chuyện lớn đã có nhà nước lo, chính phủ lo.

Khi những người có tài có tâm thật sự với nước với dân thì không được sử dụng hoặc tệ hơn, bị xách nhiễu, tống giam vào tù với những bản án bất công, man rợ chỉ vì dám lên tiếng nói sự thật, còn những kẻ bất tài, cơ hội, bán nước buôn dân thì lại chiếm lấy những chỗ ngồi cao nhất để tiếp tục vơ vét và phá hoại.

Khi trí thức, nghệ sĩ cũng chỉ lo kèn cựa nhau cái danh hão, cái bổng lộc, hoặc khúm núm xum xoe dùng ngòi bút, tiếng hát, nét vẽ…để phục vụ nhà cầm quyền, còn giới trẻ thì mãi ăn chơi, hưởng thụ, khóc cười với những “thần tượng” showbiz, bóng đá hay chuyện đời tư của giới biểu diễn…

Khi nỗi đau về mọi chuyện bất công, phi lý, trái tai gai mắt xảy ra hàng ngày chỉ còn đủ sức làm cho người ta xúc động trong giây lát rồi quên; khi nỗi nhục đất nước bị tụt hậu, thua kém xa các nước khác, hình ảnh đất nước cho tới người dân trong mắt thế giới chỉ toàn là tiêu cực, xấu xa, nhưng cũng chỉ đủ làm cho người ta phẫn nộ, tủi hổ trong giây lát rồi quên…

Khi đối với tất cả, Tổ Quốc không còn là giang sơn phải gìn giữ nâng niu, quê hương không còn là ngôi nhà chung phải vun đắp cho một tương lai chung. Trái lại, quê hương chỉ là cái quán trọ, là nơi ở tạm, còn tương lai lâu dài lại nằm ở một đất nước khác.

Thì quốc gia ấy xem như đã mất, chỉ còn lại cái “vỏ” bên ngoài. Dân tộc ấy xem như đã lưu vong ngay trên chính quê hương mình.

Và đó chính là thành quả của đảng và nhà nước cộng sản sau 72 năm ngày 2.9 (2.9.1945-2.9.2017), ngày khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nay là nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

- Quảng Cáo -

40 CÁC GÓP Ý

  1. Tác giả nói bậy bạ quá. Khi bị xâm phạm lãnh thổ, lạnh hải thì VN đã đường hoàng tuyên bố, khẳng định với cả thế giới là VN phản đối và yêu cầu chấm dứt, tôn trọng chủ quyền của VN. Đó mà bao là k làm gì hả?

  2. Theo tôi dân tôc bị xoá sổ thực hiện ba bước trước hết xoá lịch sữ để không còn biết cội nguồn thứ hai chiếm dần lảnh thổ nhứt là chổ sung yếu thứ ba đăc nền móng cai trị xoá ngôn ngữ chữ viết xong một dân tộc

  3. Nước ngoài thì có lũ Việt tân xúi giục người trong nước biểu tình chống phá. Còn trong nước thì có lũ Việt gian phá hoại, rút ruột, tư lợi cá nhân .v.v. để lo cho con cái ra nước ngoài định cư, sống chung với lũ Việt tân

  4. Thời dệ nhị thế chiến phát xít Dức dã
    dùng tiền giảcao cấp dánh vào nền
    kinh tế cũa nước Anh, sau dó mới tấn
    công bằng vũ trang. Còn dảng nn Vn
    thì vì cái cục gì dó lấn cấn giữa hai bên
    háng & Việt mà cho sữ dụng tự do tiền
    tệ tầu trong nước.
    Chống hay rước giặc thì hành dộng nầy
    là dã rỏ.

  5. CHÚNG MÀY LÀM GÌ CÓ NƯỚC MÀ ĐI DẠY NGƯỜI DÂN BỌN TAO, ĐẤT NƯỚC TAO ĐANG YÊN BÌNH, CHÚNG MÀY SỐNG THÊM ÍT NĂM NỮA MÀ CHẾT NHỤC CHO ĐỜI CHO CHÚNG MÀY ĐI

Chúng Tôi Mong Có Góp Ý Kiến Thêm Từ Quý Vị

Please enter your comment!
Please enter your name here