Câu hỏi lớn của ông Nguyễn Phú Trọng

Mai Linh - Web Việt Tân

86
Ông Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị Trung ương 5 Khóa XII. Ảnh: VietnamPlus
- Quảng Cáo -

Báo chí đang khai thác câu hỏi mà ông Nguyễn Phú Trọng nêu ra trong bài diễn văn khai mạc hội nghị 5 vừa qua. Câu hỏi đó là: “vì sao những hạn chế, yếu kém đã được chỉ ra từ lâu, nhưng qua nhiều nhiệm kỳ đến nay tình hình vẫn chậm chuyển biến, thậm chí có mặt còn trầm trọng hơn?”

Trong câu hỏi này, có hai vế quan trọng:

Vế thứ nhất là lãnh đạo đảng CSVN đã tìm ra nguyên nhân dẫn đến các yếu kém, các hạn chế trong nhiều lãnh vực của doanh nghiệp nhà nước.

Vế thứ hai là lãnh đạo cũng đưa ra nhiều nghị quyết qua các nhiệm kỳ nhưng trên thực tế nền kinh tế Việt Nam nói chung, hoạt động các doanh nghiệp nói riêng không có hiệu quả. Nói cách khác đang trở thành một gánh nặng cho quốc gia.

- Quảng Cáo -

Trong hai vế này, vế thứ nhất là dễ tìm nhất vì nó nằm ngay trong bản chất của doanh nghiệp nhà nước. Đó là những người lãnh đạo các doanh nghiệp nhà nước không có khả năng kinh doanh. Họ được đưa vào lãnh đạo các doanh nghiệp như là những cán bộ hành chánh, cất nhắc theo sự đề bạt chính trị chứ không theo khả năng quản trị kinh doanh. Tất nhiên việc bổ nhiệm như vậy làm sao kinh doanh có hiệu quả. Đó là chưa nói đến những thủ đoạn chính trị được sử dụng trong các báo cáo để được thăng quan tiến chức vào Trung ương đảng, Bộ chính trị.

Quan trọng và gay go nhất chính là vế thứ hai. Đó là đã tìm ra phương thuốc giải quyết, tức là công bố quá nhiều nghị quyết sửa đổi, uốn nắn nhưng con bệnh vẫn không phục hồi? Và đó cũng chính là câu hỏi lớn của ông Trọng.

Thứ nhất, Ban chấp hành trung ương đảng gồm 180 Ủy viên của Khóa XII là bộ phận quyết định về đường lối chính sách chung của đảng và nhà nước; nhưng có bao nhiêu người thực sự có khả năng hiểu rõ về hoạt động hiệu quả của một doanh nghiệp nhà nước, để mà đưa ra những chính sách, đường lối chính xác.

Tất cả mọi đề án về kinh tế thường mang màu sắc chính trị nhằm tuyên truyền về sự lãnh đạo của đảng hơn là mang lại những hiệu quả kinh tế thật sự. Ví dụ, việc thiết lập những Tập đoàn kinh tế được lãnh đạo đảng CSVN đưa ra vào năm 2005, hoàn toàn không dựa trên hiệu năng kinh tế của các tập đoàn này mà chỉ nhằm mục tiêu chính trị hóa khi tuyên truyền rằng đó là “cú đấm thép” để đẩy mạnh Việt Nam trở thành quốc gia công nghiệp hóa năm 2020, theo nghị quyết của Đại hội X.

Do mục tiêu chính trị nên lãnh đạo đã đổ hàng tỷ đồng hầu nhanh chóng biến những tập đoàn này từ con nhái biến thành con bò trong thời gian ngắn, và dùng hình ảnh đó chứng minh sự ưu việt của định hướng xã hội chủ nghĩa. Khi những bụng con bò bùng vỡ đi đôi cùng sự sụp đổ hàng loạt các tập đoàn, lãnh đạo đảng và nhà nước không thừa nhận đó là những sai lầm trong việc hoạch định đường lối, mà lại quy trách nhiệm cho một số cán bộ phụ trách. Tức là đổ trách nhiệm lên một vài cán bộ thừa hành mà không coi đó là những sai lầm của Trung ương đảng và Bộ chính trị, cơ quan đã quyết định ra cái gọi là “quả đấm thép”.

Thứ hai, Ban chấp hành trung ương đảng đã coi doanh nghiệp nhà nước là thành phần chủ đạo nền kinh tế, nhưng dường như họ không thật sự hiểu thế nào là sự chủ đạo. Chủ đạo có nghĩa là cầm chịch và đóng vai trò xương sống để xây dựng một nền kinh tế hiệu quả. Trong khi đó, do lo sợ bị coi là chệch hướng xã hội chủ nghĩa, lãnh đạo đảng CSVN cố duy trì hệ thống quốc doanh nắm chặt mọi lãnh vực kinh tế. Từ đó mới đẻ ra hiện tượng là các bộ máy từ công an, quân đội, truyền thông, giáo dục cho đến các lãnh vực công nghiệp, nông nghiệp, du lịch,… đều lập ra những doanh nghiệp để cạnh tranh thương mại.

Hậu quả tất nhiên là đảng và nhà nước phải dành mọi dễ dài trong việc hỗ trợ và nuôi dưỡng các doanh nghiệp quốc doanh. Khi được dành những ưu thế như vậy, các doanh nghiệp sẽ phóng tay làm theo các nghị quyết và sẵn sàng thổi phồng thành quả để báo cáo… hầu tiếp tục được cung cấp tiền. Do đó khi coi doanh nghiệp nhà nước giữ vị trí chủ đạo nền kinh tế, chẳng khác nào khuyến khích một tầng lớp quan tham, ngu dốt cấu kết nhau phung phí những tài nguyên quốc gia một cách vô tội vạ. Đây là hậu quả tai hại khi dùng cơ cấu kinh tế quốc doanh cho mục tiêu chứng minh nửa nạc nửa mỡ của cái gọi là “kinh tế thị trưởng theo định hướng xã hội chủ nghĩa”.

Tóm lại, chính cơ chế độc tài đảng trị đã không chỉ biến các doanh nghiệp nhà nước thành những cỗ máy hành chánh để cất nhắc cán bộ theo phe nhóm mà còn là nơi làm giàu cho một số cán bộ lãnh đạo, gia đình thân nhân và các nhóm lợi ích bu quanh.

Khi doanh nghiệp làm ăn không có lời, thất thoát hay lỗ lã, thay vì phải giải tán hay chuyển đổi lề lối kinh doanh và truy tố những cán bộ lãnh đạo ra tòa, đảng và nhà nước lại tiếp tục đổ tiền vào nuôi và chỉ thay đổi cán bộ quản lý. Khi quyền lực kinh doanh ở các doanh nghiệp phó mặc cho các đảng bộ trách nhiệm, hậu quả tất nhiên là quyền lực tha hóa và bị lạm dụng.

Ngay cả việc ông Đinh La Thăng đã có những sai phạm ở Tập Đoàn Dầu Khí từ năm 2007 đến năm 2011, làm thiệt hại hàng ngàn tỷ đồng cho quốc gia, thế mà đến gần 10 năm sau mới phát hiện và đương sự chỉ bị cách chức Bộ chính trị, tiếp tục nằm trong Ban chấp hành Trung ương đảng và không có gì tiếu lâm hơn là được chuyển sang giữ chức Phó Ban kinh tế trung ương.

Trong một xã hội dân chủ và pháp trị, những sai phạm của ông Đinh La Thăng như vậy đã phải bị truy tố ra tòa và chịu trách nhiệm hình sự chứ không thể nhận “cảnh cáo” ở trong đảng rồi thôi.

Chính cách giải quyết của Ban chấp hành trung ương đảng CSVN đối với trường hợp ông Đinh La Thăng vừa qua, đã trả lời cho câu hỏi lớn của ông Nguyễn Phú Trọng là dù tìm ra nguyên nhân, nhưng cách giải quyết vẫn là “đánh bùn sang ao” nên đảng và nước CSVN sẽ tiếp tục trì trệ cho đến khi tan rã mà thôi.

- Quảng Cáo -

86 CÁC GÓP Ý

  1. câu nữa ngồi xổm trên pháp luật vì thiệt hại tất cả thì phải biết quy tội người đứng đầu yêu cầu từ chức để người sau làm tốt hơn ,phải thay thì mới có pháp luật

    • Nói vậy không được, nếu truy cục nơ lảnh đạo trước, lảnh đạo trước sẽ đưa ra chứng cứ cục nợ này tôi lấy đắp vào khoảng nơ trước của tiền nhiệm, cứ vậy đến nợ do trả nợ thời chiến tranh, nợ trang bị vũ khó là xong.. không đựowcj xúc phạm tiền nhiệm..

  2. Ông hỏi ai vậy? Hỏi cán bộ của ông hay là hỏi nhân dân? Có lẽ là ông hỏi nhân dân vì cán bộ các ông chắc chắn là không có ai biết , mà chỉ có nhân dân mới biết rõ thôi.

    • Dân biết tỏng tòng tong …mà nó vẫn tham quyền ,cố vị.làm ra vẻ trong sạch , đàng hoàng ấy mà…
      Bịt mũi đi bác kẻo vi rút nó xả ra
      Độc hơn fumosa…

  3. Hãy bình tĩnh chờ bước tiếp theo, mềm dẻo, nhẹ nhàng để khai thác, sẽ có bước tự làm kiểm điểm và phải thật thành khẩn khai hết mọi chuyện và những người cùng tham gia các vụ việc ……..khi nắm chắc mọi vấn đề lúc đó sẽ có quyết định đúng người, đúng tội. Việc cho 2 bí thư 2 TP lớn về hưu là một mưu rất cao kế rất sâu với việc lần thứ 2 Võ Văn Thưởng không được cử làm BT TP HCM cũng là do BCT nắm chắc nội tình của đảng bộ TP.
    Nhưng sâu mọt, giòi bọ phát triển quá nhiều, nên tương lai của đất nước còn mờ mịt ảm đạm.

  4. Câu trả lời đã có nhưng không dám làm thôi,hãy trả lại quyền lực cho nhân dân và để nền kinh tế hoạt động theo qui luật thị trường,đừng định hướng nó theo xhcn vốn bị thế giới đào thải từ lâu rồi

  5. Thèng sau lên cầm đầu thì phải lo thanh trừng bọn cũ, gây dựng bè cánh, rồi tham nhũng, ăn cướp hợp pháp… tàn phá hơn thèng trước …lấy đâu ra thời gian mà lo cho dân, cho đảng .cứt nát có CHÓP…

  6. Quan hệ với trung quốc là mất lòng dân có tội với nhân dân và tổ tiên và giống nòi dân tộc việt nam có vậy thôi quá đơn giản..đảng ngu hơn cả dân thì đừng lãnh đạo đất nước…

    Đại khùng khùng khùng khùng

  7. Dẹp cái đảng thối nát này đi thì đất nước này mới phát triển được. Hợp, phát biểu thì như đọc văn làm thì như đầu buồi.

  8. Năng lực cán bộ kém , người thực tài thì không được trọng dụng. Bọn nắm thực quyền thì ” bất tài” lo vơ vét để trả nợ ” mua chức”. Người ” trung lương” thì ngán ngẩm” thì công việc sao ” bốc” được. Học Singapo.

  9. Tôi đồng ý với nhận xét của Minh Phan phát triển kinh tế ko thể bắt nó theo định hướng XHCN được nó lỗi thời rồi mà phải để nó phát theo quy luật tự nhiên đó là quy luật đào thải phát triển theo mô hình kinh tế thị trường nó mới có sức cạnh tranh những doanh nghiệp nào làm ăn hiệu quả thì tồn tại nhưng dưới sự quản lý và dám sát chặt chẽ của nhà nước và nhân dân

  10. Người ta thường nêu khẩu hiệu ” Người đứng đâu ” người đó là ai ? Ai cũng thừa biết , nếu định hướng sai con tàu XHCN sẽ lao xuống hố . Nhưng ngộ thay , chẳng ai chịu trách nhiệm cả ,”DÂN LÀM CHỦ ” mà ., chẳng biết làm sao đành ngài nào tuỳ thích …. Sai là sai ở hệ thông – lẽ nào đánh…. ?Cứ lên bờ xuống ruộng khỏ DÂN ,ông ơi . Dân hết lòng tin rồi .

  11. “Cộng sản sinh ra từ đói nghèo và ngu dốt, lớn lên bằng dối trá và bạo lực, chết đi trong sự khinh Bỉ và nguyền rủa của toàn thể nhân loại!”

  12. Nói lăng nhăng , hỏi vớ hỏi vẩn bịp bơm , những việc ,những việc mà trẻ con còn biết mà cứ giả ngô giả ngọng để mà lừa bịp . Trời cũng có mắt đến lúc quả báo lại keu tại số

  13. A lú nên xem lai các nghị định nghị quyết, chỉ thị thông tư của bct và tw đẻng thì thấy mình lú cở nào. , bv cho đảng nên bọn nó đd cho đảng làm bậy mà còn vờ vịt , tỡm lợm …..

  14. Không thực tiễn do bộ máy quá cồng kềnh Không quy được trách nhiệm cho cá nhân,kỷ luật không nghiêm minh ,bao che khuyết điểm để đang luôn TSVM XS và thành tich đơn vị

  15. Ko hăn là do co chê mà cai lam cho nha nuoc suy yêu,lam cho dân mât niêm tin đó là chủ nghĩa co hôi đă len lỏi vào đuoc trong hang ngu can bô cốt cán của Đảng cộng sản và có đuoc chuc vu quan trong,lơi dung cơ chế nhà nuoc đê tim mọi cách bon rút Tài nguyên Tiên cua của nha nuoc của nhân dân về lam giàu. Theo tôi đê co môt Nhà Nuoc của dân do dân va vi dân thi phai co môt đội ngũ cán bộ có trinh đô ko nhung gioi vê chuyên môn nghiệp vụ mà còn phải có Chữ Tâm và phải có trách nhiệm voi Đảng voi Nhà nuoc voi nhân dân ,!Vê phía Đảng và Chinh phu phai nghiêm trị những kẻ làm sai ko dung tha nhung nguoi lợi dụng chuc vu để trục lợi va càng phải thi hành kỷ luật nghiêm minh đối với nhung nguoi có chuc co quyền.Hãy hành động vì sự Tồn Vong của chê đô,hoc tập va làm theo tấm guong đạo đuc phong cách của Chu Tich Hô Chi Minh là phải nhu vậy.

  16. Nghe ông Trọng hứa chỉ làm 1/2 nhiệm kì thôi mà. Lớn tuổi rồi, độ minh mẫn sẽ giảm dần theo tuổi tác. Nên nhường lại cho những người trẻ, năng lực hơn để vận hành con tàu đất nước.

  17. Vì lợi ích.chẳng ai lại tự lấy đá ghè vào chân mình.như một triết gia pháp đã nhận định về khả năng tiếp tục đổi mới của việt nam, trừ khi nếu không làm vậy thì sẽ hoại tử.

  18. bây giờ ban hành luật mới ai vi phạm ,hối lộ , tham ô ,bị ng dân tố giác , CSGT ăn chặn mà bị ng dân hoặc phóng viên gi hình hoặc các vấn đề khác ……….vvvvvv thì cho nghỉ việc hoặc đuổi thẳng tay xem còn giám làm bậy nữa ko , còn tham ô từ 50tr trở lên tù từ 2-4 năm , hoặc từ 100-1 tỷ thì tử hình thì bố nó sống lại cũng phải chừa nha

  19. Nếu theo đúng hiến pháp,điều lệ đảng mà làm,không cơ hội,không lạm dụng,nhà nước pháp quyền,do dân, vì dân, công minh,công,tội rõ ràng thì sự tồn vong của đảng may ra còn chút thời gian,chút cơ hội để sửa sai à (để rút kinh nghiệm) còn không thì qui luật sinh tồn,đào thải khắc đến.

  20. Theo triết học Max: lý luận bắt nguồn từ thực tiễn và được thực tiễn kiểm nghiệm mới đúc kết thành lý luận. Lý luận về kinh tế thị trường định hướng XHCN là do mấy ông hội đồng lý luận TW xỏ chân gầm bàn, ngồi trong phòng máy lạnh nghĩ ra thiếu căn cứ thực tiễn khoa học đem áp dụng vào thực tiễn thất bại vì ko phù hợp với quy luật khách quan. Càng thực hiện càng xa rời thực tiễn nhưng ko ai dám đứng ra chịu trách nhiệm những sai lầm đó. Nếu từ bỏ nó thì cho thấy sự kém cỏi nên cố đấm ăn sôi và ngày càng đi vào ngõ cụt.

  21. Một khi con người còn tồn tại lòng tham thì vẫn còn có tham nhũng , mà lòng tham thì không chọn chế độ bởi vậy ở bất cứ chế độ nào cũng có tham nhũng , xã hội càng tiến bộ văn minh thì tham nhũng càng tinh vi và khủng khiếp , nó có thể khoác trên mình một tấm áo ngụy trang hoàn hảo , một tổ chức từ thiện chẳng hạn chừng nào con người còn lòng tham , thì chừng đó tham nhũng còn tồn tại , tham nhũng như con virut nằm sẵn trong từng cơ thể của từng con người nó chỉ chờ cơ hội bùng phát khi con người đó có quyền lực trong xã hội , muốn ngăn chặn nó thì cần xây dựng một nền luật pháp chặt chẽ , công bằng và minh bạch mà ở đó không có bất cứ cá nhân nào được đứng trên luật pháp !

Chúng Tôi Mong Có Góp Ý Kiến Thêm Từ Quý Vị

Please enter your comment!
Please enter your name here